NHỮNG NGƯỜI HÀNH HƯƠNG CỦA HY VỌNG : CÙNG MẸ MARIA BƯỚC ĐI TRONG ĐỨC TIN
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

ĐÒI CÔNG LÝ CHO NGƯỜI SỐNG BÊN LỀ XÃ HỘI

Biểu tình đòi công lý cho người bị gạt ra bên lề xã hội Lều của người biểu tình “Sống với nhau” ở trung tâm Seoul

Ngôi làng lều ở Seoul phản đối sự phân chia giàu nghèo trong xã hội

Nếu bạn đi qua con đường giữa Seoul Plaza và Dinh Deogsu-gung ở trung tâm thủ đô nhộn nhịp này, bạn sẽ thấy một ngôi làng nhỏ nằm bên cạnh Daehanmun, cổng chính của dinh.

Ngôi làng tạm thời này gồm ba chiếc lều là chỗ ở của những người biểu tình ngồi trong lều nhằm thu hút sự chú ý của công chúng đến hoàn cảnh khó khăn của các cộng đồng bị gạt ra bên lề xã hội ở Hàn Quốc.

Anrê Kim Deok-jin, một trong những người biểu tình, cho biết làng lều phản ánh cảnh khốn cùng của những công nhân bị nhà máy Ssangyong Motors sa thải, những người dân bị mất tài sản do dự án tái xây dựng Yongsan, những dân làng phản đối việc xây dựng căn cứ hải quân trên đảo Jeju và các nhà hoạt động phản đối năng lượng hạt nhân.

“Chúng tôi đang yêu cầu thu nhận lại những công nhân bị sa thải, dừng việc xây dựng căn cứ hải quân Jeju, tìm hiểu thực tế về cái chết của những người dân Yongsan bị tống ra khỏi nhà và ngừng việc xây dựng các nhà máy điện hạt nhân mới” - ông ta nói.

“Khi nhìn quanh nơi này, bạn có thể thấy tòa nhà cao tầng Seoul City Hall mới xây, các khách sạn năm sao, giao thông đầy đường phố và sự lấp lánh của ánh đèn. Người ta có khuynh hướng chỉ nhìn thấy những mặt sáng của xã hội chứ không thấy các góc tối. Vì vậy, chúng tôi ở đây để nhắc mọi người hãy mở mắt to ra”, ông Kim khẳng định.

Ngôi làng lều là tác phẩm của SKY-Act, một liên minh của các công nhân Ssangyong, dân làng Gangjeong và cư dân Yongsan, những người đã dẫn đầu cuộc tuần hành trên toàn quốc hồi đầu năm ngoái để nghe tiếng nói của những người không có tiếng nói.

“Khi đi khắp nước, chúng tôi đã cảm nghiệm được nỗi đau và sự bất hạnh của Ssangyong, Gangjeong và Yongsan từ khắp nơi trên cả nước. Cả nước đang trải qua đau khổ - Cha Batôlômêô Mun Jung-hyun, dẫn đầu cuộc tuần hành, phát biểu - Chúng tôi cảm nhận được cảnh bần cùng hóa của công nhân do việc cắt giảm nhân viên. Tôi thật sự nghi ngờ liệu đây có phải là một đất nước mà những người bình thường vẫn có thể sống được không”.

Vào cuối cuộc tuần hành kết thúc ngày 4-11, các tham dự viên quyết định thành lập làng lều bên cạnh một chiếc lều tưởng niệm được dựng lên trước đó để tưởng nhớ cái chết của một vài công nhân Ssangyong sau cuộc cắt giảm hàng loạt nhân viên năm 2009.

“Do cắt giảm nhân viên, 23 công nghân và các thành viên trong gia định đã tự tử. Cắt giảm có nghĩa là chết chóc. Chúng tôi không thể chịu đựng được nữa sự hy sinh của công nhân” - Kim Jeong-woo, chủ tịch liên đoàn lao động Ssangyong, phát biểu.

Nhiều công nhân Ssangyong bị mất việc làm than phiền mắc bệnh trầm cảm, các bệnh tâm lý và các vấn đề khác sau cuộc đình công 77 ngày tại nhà máy Pyeongtaek và kết thúc trong sự bố ráp của cảnh sát hôm tháng Tám 2009. Hơn 2.500 nhân viên nhà máy bị mất việc làm.

Chủ tịch liên đoàn họ Kim nói rằng công nhân bị sa thải dựa trên cơ sở tính toán sai lầm cho rằng công ty đang hoạt động ở mức thâm hụt 500 tỉ Won (467 triệu Mỹ kim) và ông đang hối thúc chính phủ thực hiện một cuộc xem xét lại chính thức.

“Không có xem xét lại thì chúng tôi sẽ tiếp tục chịu đựng đau khổ từ sự độc đoán của các lãnh đạo doanh nghiệp” - ông Kim khẳng định.

Chị Jeon Jae-suk, một cư dân Yongsan trước đây, đã bị mất chồng trong sự kiện được biết đến như là “sự cố Yongsang”.

Tháng Giêng 2009, sáu người trong đó có một nhân viên cảnh sát bị thiệt mạng sau khi một đơn vị cảnh sát tác chiến xông vào tòa nhà Namildang bốn tầng tại khu tái xây dựng Yongsan ở trung tâm Seoul.

Hành động của cảnh sát là nhằm xua đuổi 40 chủ nhà cố thủ vì phản đối dự án.

“Chúng tôi đã leo lên trụ canh gác ở sân thượng để cố thoát thân, nhưng không thoát khỏi cuộc tấn công của cảnh sát. Chồng tôi bị chết cháy, con trai của tôi bị bắt và bị buộc tội gây nên cái chết của một nhân viên cảnh sát” – chị Jeon kể.

“Nhiều người đã bị buộc phải rời bỏ quê nhà do các dự án tái xây dựng. Yêu cầu của chúng tôi rất đơn giản. Thay vì lấy nhà của chúng tôi, hãy cho chúng tôi những nơi khác để ở và cơ hội để kiếm sống” – chị nói.

Những người biểu tình nói rằng cảnh sát đã vài lần đe dọa đuổi họ đi vì tụ tập bất hợp pháp, nhưng cho tới nay họ chưa thực hiện lời đe dọa đó.

Vì rằng giờ đây các cuộc bầu cử đã kết thúc, vài người biểu tình lo ngại một cuộc đàn áp theo sau chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống của ứng cử viên Đảng Saenuri Bảo thủ Park Geun-hye.

Ông Moon Jae-in, ứng cử viên của Đảng Dân chủ thống nhất trong cuộc bẩu cử, đã tới thăm ngôi làng lều để bày tỏ quan tâm các vấn đề đang bị phản đối trong cuộc vận động tranh cử không thành công của ông ta. Nhưng bà Park thì không, điều đó làm dấy lên lo sợ sắp xảy ra một cuộc đàn áp thẳng tay.

“Một vài người đã nói với tôi rằng họ sẽ đi khỏi nước hoặc từ bỏ chiến dịch sau cuộc bầu cử. Họ rơi vào tuyệt vọng và tôi hiểu cảm giác của họ” – theo ông Moon, người bị bỏ tù hai lần trong thời gian cầm quyền của cha bà Park, cố tổng thống Park Chung-hee, người cai trị Hàn Quốc từ năm 1961 đến 1979.

Nhưng ông Moon vẫn kiên định trong việc ủng hộ cuộc biểu tình ngồi trong lều.

“Chúng tôi đã sống ít nhất 40 năm giống như thế này từ những năm 1970 và đã không có tiến bộ rõ ràng nào. Nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ. Chúng tôi phải tiếp tục đấu tranh cho quyền được sống như một con người đúng nghĩa”.

Chủ tịch liên đoàn lao động họ Kim nói rằng thời gian sẽ trả lời liệu bà tổng thống mới có mang lại những thay đổi như bà ta đã hứa không.

“Bà Park đã hứa trao đổi thông tin và ‘đại đoàn kết’ giữa những người Hàn Quốc với nhau trong cuộc vận động tranh cử của bà. Tôi muốn chờ xem bà có giữ lời không. Nếu bà Park không giữ lời, chúng tôi sẽ lại thực hiện một cuộc phản đối mạnh mẽ, lần này sẽ chống lại chính phủ của bà ta”, ông Kim nhấn mạnh.
Phóng viên Ucanews John Choi từ Seoul

LIỆU PHÁP CƯỜI ĐƯỢC ƯA CHUỘNG Ở HÀN QUỐC


Liệu pháp cười của nữ tu Hàn Quốc làm giảm stress tăng tiếng cười

Liệu pháp cười được ưa chuộng ở Hàn Quốc thumbnail
Nữ tu Lee thuyết trình về liệu pháp điều trị bằng tiếng cười hồi tháng trước

Không phải lúc nào các nữ tu ở Hàn Quốc cũng sử dụng chuyện hài hước và tiếng cười – nhất là khi không có chuyện để cười – để minh họa bài học tâm linh.

Nhưng nữ tu Agatha Lee Mi-suk, 45 tuổi, đã làm thế trong bài thuyết trình về sức mạnh của nụ cười, chị cài nơ kẹp tóc hình con bướm và xen kẽ bài thuyết trình bằng giọng cười sảng khoái và nhảy múa liên tục.

"Nếu anh chị em chỉ cười khi vui, thì anh chị em có rất ít cơ hội để cười trong đời" - chị Lee khuyên sau bài thuyết trình tại nhà thờ Geumjeong ở Gunpo hôm 30-12.

“Trong khi cười, anh chị em sẽ thấy vui hẳn" - nữ tu khẳng định. Chị lấy nickname dễ mến là Winnie the Pooh.

Nữ tu Dòng Thừa sai Thánh Đa Minh nói chuyện với khoảng 150 người tham dự trong khi nhấn mạnh cần phải cười để giảm stress, vốn được chị xem là vấn đề mạn tính ở Hàn Quốc.

Theo nghiên cứu của Cục Thống kê Hàn Quốc phát hành hồi tháng 12 năm ngoái, 69,2% người dân Hàn Quốc tuổi từ 13 trở lên bị stress mỗi ngày, hầu hết là do học hành và công việc.

Do muốn thay đổi xu hướng này, chị Lee bắt đầu thuyết trình về liệu pháp nụ cười năm 2007. Kể từ đó, chị phổ biến thông điệp chữa lành bằng tiếng cười cho khoảng 10.000 người mỗi năm.

"Cười là tập thể dục - chị nói và thêm rằng khi bạn cố gắng cười liên tục - bạn có thể có kết quả như mong muốn. Và kết quả này sẽ gia tăng khi bạn cười với người khác".

Tính hài hước vui vẻ khác thường của nữ tu cho thấy hình ảnh con người hơn của giới giáo sĩ và tu sĩ.

"Nữ tu Công giáo thường thấy là nghiêm túc nay lại nhảy múa giống như một cô gái tinh nghịch thì thật sự là lạ", ông John Song Jong-hyun, 63 tuổi, một tham dự viên, nhận xét.

Các tham dự viên khác cho biết họ đến nghe thuyết trình để vượt qua nỗi thất vọng trong môi trường làm việc căng thẳng, không hài lòng và xua đi gánh nặng về nhiều vấn đề xã hội hay cá nhân.

"Khi bạn buồn bạn có thể thể hiện ra bên ngoài, thế là ổn. Nhưng khi bạn giận, đó là một vấn đề. Lúc đó nếu bạn cười thay vì giận thì bạn có thể mở cửa đón lấy hạnh phúc", chị Lee khẳng định.

Theo chuyên gia tâm thần học Chung Won-yong, nụ cười "giúp bạn hít được nhiều oxy hơn và tăng endorphins, hormone trong não có tác dụng làm giảm đau, vì thế hệ miễn dịch của bạn được cải thiện và giúp bạn giảm đau bằng cách kích thích cơ thể sản sinh ra thuốc giảm đau tự nhiên".

Chuyên gia Chung nói cứ trong sáu người Hàn Quốc thì có một người bị bệnh tâm thần, như buồn chán, lo âu hay nhiều chứng rối loạn tâm lý khác – một tình trạng được ông cho là do môi trường làm việc cạnh tranh và phân cực xã hội ngày càng cao.

"Suy nghĩ tiêu cực có thể ảnh hưởng đến cơ thể, làm bạn tăng thêm stress" - ông nói và khuyên mọi người nên có cái nhìn tích cực về cuộc sống để “thấy đời mình tươi sáng".

Chị Lee kể cách đây vài năm chị gặp một người phụ nữ bị tai nạn xe hơi và bị thương nặng, buộc phải dùng túi chứa nước tiểu.

Người phụ nữ này quyết định vượt qua thảm kịch này bằng cách dùng tính hài hước và tiếng cười chứ không phải bằng nỗi cay đắng.

"Đó là sức mạnh của suy nghĩ tích cực" - chị Lee nói. Chị chủ trương cười lớn tiếng ít nhất 15 phút mỗi sáng.

Chị Lee từng mơ ước làm diễn viên hài. Chị nói giờ đây ơn gọi làm tu sĩ giúp chị kết hợp ước mơ đó với tận hiến phục vụ để giúp người khác vượt qua những hoàn cảnh bi thương.

"Tôi muốn giúp người khác xoa dịu nỗi đau bằng nụ cười" - chị nói.
Phóng viên Ucanews
Stephen Hong từ Gunpo, Korea

NHẬN ĐỊNH VỀ VỤ CƯỠNG HIẾP TẬP THỂ Ổ DEHLI

Virginia Saldanha
Nhìn từ bên ngoài vào vụ cưỡng hiếp tập thể ở Dehli
Cần có sự thay đổi cơ bản về thái độ phân biệt nam nữ
Cái chết là giá quá đắt mà nạn nhân trong vụ hiếp dâm tập thể tại New Delhi đã phải trả khi là một phụ nữ Ấn Độ.

Vài ngày sau tang lễ đưa tiễn nạn nhân xấu số, mọi người sẽ trở lại với cuộc sống thường ngày, và sự man rợ của bạo lực nữ giới tại Ấn Độ sẽ nhanh chóng rơi vào quên lãng. Không lâu sau có thể lại có tin về vụ cưỡng hiếp khác.

Đúng, luật pháp phải mạnh bạo hơn, an ninh phải thắt chặt hơn và toà án phải thẳng tay trừng trị những kẻ bạo lực vô nhân đạo đối với nữ giới. Nhưng hơn hết, cái nhìn bình đẳng của xã hội đối với nữ giới mới chính là thay đổi căn bản giúp họ thoát khỏi vòng xoáy của bạo lực tại đất nước này.

Thái độ thỏa hiệp của xã hội buộc nạn nhân bị cưỡng hiếp phải đối mặt với những khiển trách vô lý qua lập luận cho rằng đôi bên đều có lỗi.

Nạn nhân sẽ bị bêu xấu và lên án như thể cô ta làm cớ cho những kẻ bạo lực phạm tội.

Các nghi vấn của toà án hạ thấp phẩm giá và gây áp lực tinh thần đối với nạn nhân.

Bởi đó, như một kết quả tất yếu, đa phần nạn nhân sẽ lựa chọn im lặng và không khởi kiện hoặc tự sát.

Các cơ quan hành pháp và tư pháp đã thiếu nỗ lực đem công lý đến cho nạn nhân bị cưỡng hiếp đồng nghĩa với việc cho phép nam giới tiếp tục thái độ, hành vi lạm dụng và bạo hành phụ nữ.

Tại Ấn độ, rào cản địa vị và giai cấp ngăn cản việc thực thi công lý nghiêm minh đối với những kẻ tội phạm này.

Vụ việc tại Delhi vừa qua đánh động sự quan tâm và tình cảm của nhiều người chỉ bởi nạn nhân là một sinh viên đại học và có xuất thân từ giới trung lưu.

Cưỡng hiếp, giết người hay các hình thức bạo lực khác xảy ra dường như hàng ngày đối với nữ giới thuộc tầng lớp thấp mà chẳng hề được khai báo hay đơn giản họ chỉ buộc miệng “đàn ông là thế”.

Qua quá trình xã hội hoá ở mỗi gia đình, trường học hay ngoài xã hội, nam thanh niên tự hiểu hoặc đôi khi được dạy rằng họ được phép có thái độ như thế đối với nữ giới.

Đã đến lúc phải dừng lại và đặt dấu hỏi điều gì khuyến khích bạo lực đối với phụ nữ?

Việc trọng nam khinh nữ tràn ngập khắp nơi, không kể gia đình, xã hội, kinh doanh, tôn giáo hay chính trị.

Tư tưởng ngày nay đã thay đổi theo hướng cho phép người đàn ông tự do thoả mãn nhu cầu sinh lý bản năng nhưng lại không giới hạn sự tự do đó trong thái độ và mối tương quan đối với phụ nữ.

Phụ nữ ngày nay cũng đã tự lên tiếng đòi hỏi quyền lợi hợp pháp cũng như tự quyết định cuộc sống riêng của mình.

Tuy nhiên có rất nhiều ý kiến phản đối quyền tự chủ của nữ giới. Giữa nhiễu loạn các ý kiến được đề xuất để ngăn chặn bạo lực tái diễn, chúng ta thấy những việc mà nữ giới không được phép làm vẫn được nêu lên nhiều hơn là những việc dành cho nam giới.

Trong khi một số đông người ủng hộ và người biểu tình lên tiếng phản đối vụ cưỡng hiếp ở Delhi, thì mặt khác việc coi thường phụ nữ vẫn tồn tại qua những nhận xét vô cảm nhất về phụ nữ của một số nhân vật nổi tiếng.

Có lần, một nam chính trị gia đã dám hỏi thẳng thừng một vị nữ bộ trưởng rằng “Bà sẽ buộc tội nam giới ra sao nếu bị cưỡng hiếp”

Một nữ bác sĩ và thư ký của câu lạc bộ Lions tại địa phương còn đổ lỗi cho nạn nhân khi nói rằng “Phụ nữ mà ra khỏi nhà sau 10 giờ tối chẳng khác nào mời gọi đàn ông phạm tội” và còn nói thêm “ Nếu một cô gái đi thang lang giữa đêm với bạn trai, chuyện bị cưỡng hiếp như thế đương nhiên có thể xảy ra”

Đảng BJP thậm chí còn vừa đề nghị cấm phụ nữ mặc váy.

Mọi cơn thịnh nộ cũng như tiếc thương cho cái chết của nạn nhân bị cưỡng bức tại Delhi thực sự là một sự kiện nổi bật cho phong trào giải phóng phụ nữ của đất nước này.

Dấu hiệu đáng mừng là có không ít nam giới tham gia vào cuộc biểu tình, nhưng sẽ thực sự có hiệu quả nếu tư tưởng coi khinh phụ nữ được nỗ lực bài trừ trong mỗi gia đình.

Chúng ta cần giáo dục mọi người cách toàn diện để thay đổi địa vị của nữ giới ở Ấn Độ. Việc giáo dục phải đa hướng và nhất quán trên nhiều phương diện của giáo dục, học tập, xã hội, chính trị, tôn giáo và trong chính đời sống gia đình.

Việc giáo dục giới tính phải buộc thực hiện cho nhân viên làm việc trong chính phủ cũng như các cơ sở tư nhân bao gồm cả các chính trị gia và nhà tư pháp.

Ngoài ra, cũng nên đưa giáo dục giới tính vào chương trình học của nhà trường.

Khi phụ nữ vẫn chưa được tôn trọng và nhìn nhận bình đẳng với nam giới trên đất nước này, bạo lực đối với họ sẽ vẫn còn là nỗi ám ảnh của xã hội.

Những cuộc biểu tình ồ ạt trên khắp Ấn độ sẽ chỉ là những giọt nước mắt cá sấu chìm vào lịch sử nếu không đem lại chuyển biến thực sự nơi mỗi chúng ta, bắt đầu bằng những thay đổi nơi mỗi cá nhân, trong gia đình hay nơi làm việc. Mỗi người chúng ta phải đoan hứa lên tiếng phản đối mọi hình thức đối xử tệ bạc và bạo lực đối với phụ nữ.

Virginia Saldanha là nhà báo tự do và là nhà hoạt động bảo vệ nữ quyền ở Ấn độ  
Ucanews Virginia Saldanha từ Mumbai, India

BẮT GIỮ 5 NGƯỜI TRONG VỤ CƯỠNG HIẾP NỮ SINH

Cô nữ sinh trong tình trạng nguy kịch tại bệnh viện Đại học y khoa Dhaka
 Hôm 1-1, cảnh sát bắt giữ bốn người đàn ông và một phụ nữ liên quan vụ cưỡng hiếp tập thể một nữ sinh 14 tuổi hồi tháng trước trong một khu rừng thuộc miền đông bắc nước này.

Nạn nhân hiện trong tình trạng nguy kịch tại một bệnh viện ở Dhaka.

Cô đã bị dẫn đến một căn nhà xa xôi nơi có mấy người đàn ông chờ trong rừng ở Madhupur, quận Tangail, theo cảnh sát. Tại đây cô bị cưỡng hiếp trong ba ngày và sau đó bị vứt bên đường ray.

Muhammad Moniruzzaman, nhân viên điều tra tại đồn cảnh sát Madhupur, cho biết cô gái bị một người bạn dụ rủ đi đám cưới và lừa đến nơi xa xôi này hôm 6-12.

Sau đó, cô được người anh phát hiện đang nằm bất tỉnh hôm 10-12, nhưng đến ngày 31-12 mới báo cảnh sát. Moniruzziman nói người anh trai buộc tội người bạn dính líu đến vụ này. Người bạn là người phụ nữ bị bắt hôm 1-1.

Bình luận về lý do tại sao gia đình để lâu mới báo cảnh sát, Moniruzziman nói chắc gia đình miễn cưỡng vì sợ "xấu hổ với mọi người".

Gia đình chỉ đứng ra tố cáo sau khi cô gái được chuyển đến bệnh viện, ông nói.

Các bác sĩ tại bệnh viện Đại học y khoa Dhaka nói cô gái đang bị tổn thương thể lý và tâm thần nghiêm trọng và tình trạng của cô đang ngày càng xấu đi.

"Tình trạng của cô ấy không được tốt. Cô ấy cũng rất yếu vì đã bỏ ăn" - bác sĩ Bilkis Begum đang điều trị cho cô gái nhận xét.

Mẹ cô đang cầu xin cho con gái được bình phục và yêu cầu trừng phạt nặng những kẻ cưỡng hiếp.

"Nó là một đứa con gái rất ngoan vì thế tôi cho phép nó đi dự lễ cưới này với bạn … và bây giờ nó đã đánh mất trinh tiết" - bà xót xa.

Cảnh sát nói năm nghi phạm đang bị giam để điều tra thêm. "Chúng tôi đang cố tìm hiểu thêm còn ai liên quan vụ cưỡng hiếp nữa không" - Moniruzzaman nói.
Phóng viên ucanews.com từ Dhaka Bangladesh

ẤN ĐỘ 160 CHẾT VÌ RÉT ĐẬM


Thủ đô New Delhi hứng chịu thời tiết lạnh nhất trong nhiều năm qua

Khoảng 300.000 người vô gia cư sống trên các con phố của New Delhi

Hơn 160 người chết do trời lạnh trong những ngày gần đây khi miền bắc Ấn Độ trải qua một đợt rét đậm, trong đó hôm 3-1 nhiệt độ ở New Delhi xuống mức thấp nhất trong 44 năm qua.

Lạnh giá đã cướp đi sinh mạng của ít nhất 114 người tại Uttar Pradesh, trong đó có 23 người chết trong vòng 36 giờ qua, theo các nguồn tin của cảnh sát.

Đa số người chết là người vô gia cư được phát hiện trong công viên và trên vỉa hè. Ở những nơi khác có hơn 50 người chết.

Thủ đô bị bao phủ trong sương mù dày đặc, và hôm qua là ngày lạnh nhất trong tháng Giêng kể từ năm 1969. Nhiệt độ xuống tới 4,6 độ C, thấp hơn bình thường khoảng 11 độ, theo cục dự báo thời tiết.

"Tôi chưa bao giờ thấy trời lạnh như thế này bao giờ. Tôi sống trên đường phố và không có nơi để tránh lạnh" - Keshav Lal, người vô gia cư làm công nhật, nói.

Do thời tiết lạnh sẽ còn kéo dài, người ta ngày càng lo lắng cho khoảng 300.000 người vô gia cư ở New Delhi.

Một tổ chức phi chính phủ trích dẫn tình trạng thiếu hụt chỗ tránh rét trầm trọng cho người vô gia cư và trình đơn lên tòa án tối cao kêu gọi chính quyền cung cấp chỗ ở khẩn cấp cho họ.

"Có 300.000 người vô gia cư ở Delhi và lúc này chỉ có 7.500 người có chỗ ở trong các nơi tạm trú qua đêm" - một luật sư đại diện tổ chức phi chính phủ này phát biểu với tòa án.

Sau đó, tòa đã kêu gọi chính quyền mở cửa thêm 23 nơi tạm trú khác vào số 154 nơi đã có trong thành phố.

Các tổ chức phi chính phủ khác và các tổ chức từ thiện đang làm hết mình giúp người nghèo và người vô gia cư tránh lạnh.

"Chúng tôi đang cung cấp mền, nệm và các nhu yếu phẩm khác" - linh mục Fredrick D'souza, chủ tịch Caritas Ấn Độ, phát biểu với ucanews.com.

Linh mục Ravindra Jain, quản lý khu tạm trú qua đêm tại trường Thánh Columbus ở Delhi, hứa họ đang cố gắng giúp thật nhiều người trong khả năng có thể. "Chúng tôi cung cấp trà và chăn mền để họ được thoải mái hơn trong đêm.”
Ritu Sharma từ New Delhi, India .Ucanewsvietnam

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

RƯỢU NGUY HIỂM !!!





1. Rượu nguy hại hơn cannabis, hơn độc dược !

Rượu là loại ma tuý nguy hiểm hơn cannabis, hủy diệt nhiều hơn độc dược. Đã vậy rượu lại được nhiều thế lực chính quyền và tư bản quảng cáo, bênh vực và sản xuất. Trong văn kiện mang tiêu đề ‘Các vấn đề rượu, Giáo Hội và xã hội’ (Problèmes d’alcool, Église et Société, 1999)

 Ủy Ban Xã Hội của Hội Đồng Giám Mục Pháp đã khẳng định: “Giáo Hội tố cáo mọi đồng lõa của xã hội trong việc ‘vận động uống  rượu’ (alcoolisation). Đối diện với hiện tượng mỗi ngày một trầm trong (mỗi năm có 40.000 người chết vì rượu), Giáo Hội mời gọi mỗi người nhận định lại những suy nghĩ và cách sống của mình trong ‘vấn đề uống rượu’. “Rượu làm phấn khởi lòng người” (Tv 104,15). 

Giáo Hội Công Giáo không có chối bỏ câu trên đây của Thánh Kinh, nhưng từ nay, Giáo Hội liệt kê rượu vào số những ma tuý nguy hiểm. Không ai chối cãi: việc dùng rượu có thể tạo nên bầu khí sum tụ và giải trí, hoan lạc vị giác và niềm khoan khoái nhẹ nhàng, dễ dàng hài hoà với những tương quan xã hội. 

Nhưng xin đừng lẫn lộn với ‘việc uống rượu quá đà’ thường xẩy ra mà tiêu biểu là ‘đời sống nghiện ngập’. Một khi khoái lạc trở thành nhu cầu, khi người ta mất hết tự do quyềt định, thì rượu trở thành ma tuý nguy hiểm, có thể là nguyên nhân nhiều chứng bệnh nguy hiểm: suy nhược,  xao xuyến, tâm bệnh, thác loạn tinh thần, ung thư gan, dạ dầy… 

Giáo Hội quyết chí dấn thân vào trận chiến ‘chống nạn nghiện rượu’. Đây là một việc làm khó khăn, vì phải đối đầu với những ‘tổ chức quảng cáo và sản xuất rượu có thế lực về quyền hành và tiền bạc’. Trong xã hội hiện nay, việc sản xuất, buôn bán hay tiêu thụ rượu được hưởng nhiều quyền lợi, có nhiều thương trường rộng lớn, thu nhập tiền bạc khổng lồ. 

Đã đến lúc phải cân nhắc lợi hại…“Rượu đã được tiêu thụ lâu đời và với một mức độ mạnh là một độc tố rõ ràng nguy hiểm hơn cannabis, và thực sự huỷ hoại hơn độc dược. Hậu quả nặng của nạn nghiện nề hơn nạn nghiện thuốc lá”. Hơn thế quốc gia phải trả giá đắt về rượu hơn là lợi nhuận do rượu đem lại. Điếu ai cũng biết, nước Pháp tiêu thụ rượu nhiều nhất trong các nước thuộc khối Âu châu (Năm 1991 cho biết mỗi người dân uống 17,8 lít một năm). Trong bối cảnh hiện nay, Uỷ Ban Giám Mục lưu ý công luận và cách riêng các cộng đoàn kitô ‘về sức phá hoại nặng nề của rượu, về sự thất bại của việc đề phòng, giáo dục và điều trị nạn nghiện rượu. Ủy ban mong muốn: có một quy luật nghiêm khắc đối với những người lái xe trong tình trạng say sưa. Trên 40% những trường hợp tự tử là do uống rượu quá đà.

2. Quan tâm đặc biệt đến giới trẻ.

Năm 1994, chính phủ Balladur đã ra luật hạn chế việc quảng cáo rượu và thuốc lá, hạn chế các quán bán rượu. Tuy nhiên ra luật là một chuyện còn phải quan tâm theo dõi và kiểm soát.. Bằng chứng là ngay sau khi có luật, đã xuất hiện ‘việc bán rượu tự do cho giới trẻ trong các trung tâm quảng cáo những sản phẩm ‘lên-men mới’ trên thương trường dành cho giới trẻ: bia với độ mạnh, rượu mạnh pha vào coca-cola. Đây không phải là vấn đề làm cho rượu thành xấu (illicite), nhưng điều khẩn trương là phải bảo vệ những người có cơ thể yếu, dùng những ‘loại bia hay nước ngọt pha như vậy’ chày kíp sẽ lâm vào tình trạng nghiện ngập.

Tại đâu người ta dễ rơi vào tình trạng uống rượu quá đáng như vậy?  Phải chăng họ đã vượt quá giới hạn của họ, rơi vào ảo tưởng về tự do, muốn lập lại sự hài hòa với thế giới và với người khác, sự hài hòa đã bị mất hay không được biết đến! Phải chăng đó là cách thế thắng vượt cảnh cô đơn, tính nhút nhát, thói mặc cảm, mất tự tín, vì mất ý nghĩa và lý do sống, và vì thiếu lý tưởng! Phải chăng đó là trạng thái không còn muốn suy tư hay cảm nghiệm gì nữa. Hay nữa, để chạy trốn những tình trạng mệt mỏi, xao xuyến, khắc khoải trước những khó khăn, những thất bại hay những rủi ro của đời sống. Đối với nhiều người, đó còn là sự thất đảm, không còn đủ nghị lực kháng cự lại bao nhiêu quyến dũ thường nhật, bao nhiêu chèn ép của xã hội… Tất cả dều kích thích phải uống rượu để quên đi…

Khoa tâm lý và đức bác ái Phúc Âm dạy chúng ta: Đừng khinh khi người nghiện rượu, phải luôn kính trọng họ, nếu có thể, gần gũi họ để lắng nghe họ. Thái độ cần có là làm cho họ nhận ra mình tín nhiệm họ. Cần nhắc nhở và giúp họ tìm lại sự tự do đã bị mất, đồng thời giúp họ phục hồi khả năng biết lựa chọn. Nhiều người vô gia cư (SDF) đã kể lại rằng ‘một chai rượu cầm tay, họ phải uống để quên đi họ là người đang uống”.

Giáo Hội không quy trách cho những người đã thành nghiện rượu, nhưng Giáo Hội nhấn mạnh đến mức độ xã hội phải nhất trí để tránh khỏi những thảm trạng rối loạn trật tự xã hội do vấn đề nghiện rượu gây nên. Ngoài những biện pháp cấm đoán, Giáo Hội mời gọi chính quyền quan tâm đặc biệt đến những biện pháp đề phòng, cách riêng trong các môi trường nghề nghiệp.

Giáo dục giới trẻ trong phạm vi này luôn là một ưu tiên. Các học đường là những địa điểm then chốt để chống lại chứng nghiện rươu. Cần cho học sinh ý thức đến những nguy cơ của việc uống rượu  thái quá và giúp họ uống vừa phải. Những người có trách nhiệm phải đến tận các trường giải thích trực tiếp cho học sinh. Bà Brigitte Chambolle chia sẻ với chúng ta một kinh nghiệm: “Tôi ước mong làm cho học sinh ý thức rằng mỗi khi chúng nói ‘chúng thích uống rượu’, thì một cách chung không phải là vị rượu mà chúng thích nhưng là cái hiệu quả chống sự xao xuyến, nỗi chán nản và cảm giác mê ly, ngây ngất… 

Điều hay đáng làm, là ngồi suy nghĩ với người trẻ về những cách thế xây dựng mà họ có thể thực hiện để tránh xa hay thay đổi và làm chủ những biến cố tiêu cực của đời sống, như buồn tẻ, thao thức, nản chí, thất vọng… Bởi lẽ, rượu không đặt ra nhiều vấn đề nếu người ta không coi nó như một chất liệu duy nhất có khả năng giúp chịu đựng mọi ‘cảnh huống buồn thảm’ của cuộc đời”.

Đương nhiên cần có những nhà giáo dục biết nhẫn nại lắng nghe và tìm hiểu giới trẻ. Nói nhiều, nói mau, độc quyền lời nói không có lợi gì đâu! Giáo Hội mời gọi những người thiện chí hãy dấn thân chống lại ‘nạn nghiện rượu đang làm thiệt hại xã hội chúng ta, cách riêng giới trẻ, tương lai của gia đình, Giáo Hội và xã hội.

3. Cần tránh những ý tưởng sai lạc về rượu.

Khi uống rượu, người ta sẽ không khát nước nữa. Không phải thế. Hiệu quả đầu tiên là thoải mái, trái lại rượu làm mất chất nước trong người (déshydrate), vì ‘tiểu tiện nhiều hơn’. Hơn thế sau khi uống thái quá, sự kiện làm mất chất nước sẽ đưa tới hiệu quả ‘nặng đầu và khô miệng’ (gueule de bois).

Rượu làm tăng sức khoẻ. Không! Lúc đầu, rượu làm cho người ta có cảm giác khoẻ mạnh. Nhưng lại mau làm mất sức. Như vậy thật nguy hiểm.

Rượu sưởi ấm : Đó là một cảm giác nhiệt phát ra trong mạch máu dưới làn da. Thực ra nhiệt độ của thân thể giảm bớt đi 1/2 độ khi uống 50ram rượu. Cảm giác nhiệt có thể che đạy  sự suy giảm nhiệt độ và kéo theo những vấn đề trầm trọng hơn khi trời lạnh.

Nếu pha với nước, rượu uống vào sẽ vô hại: Pha nước vào rượu có thể làm giảm nồng độ và mùi vị của rượu và do đó dễ uống hơn, nhưng không thay đổi lượng rượu đã uống.

Rượu làm tăng thêm phản xạ: Hoàn toàn sai. Ngay từ lúc uống rượu các khả năng phản ứng đã giảm bớt và thay đổi.  Với lượng rượu 0,80ram khoảng cách hãm xe đang chạy 100/km giờ đã tăng lên 14 mét. Hơn thế, tay chân khuờ khuạng không phản ứng và mắt nhìn bị rối loạn có thể là nguyên nhân gây nhiều tai nạn xa lộ trầm trọng.

Rượu không làm béo phì: Mỗi ram rượu mang 7 lượng nhiệt (calories). Mỗi ly rượu có chừng 100 lượng nhiệt. Hơn thế lượng nhiệt thường chất chứa mỡ xấu trong mạch máu.

Phái nam uống rượu được nhiều hơn phái nữ: Có một phần đúng, nhưng phải phân biệt: Cũng một lượng rượu (quantité d’alcool) nhưng chất rượu hòa trong máu (alcoolémie) lại khác nhau tuỳ theo từng cá nhân, không phân biệt nam hay nữ. Nhiều yếu tố làm gia tăng mức độ nghiện rượu, làm giảm bớt mức độ thải trừ của gan và thận, làm mất dần khẩu vị… Nam hay nữ, một khi đã say rượu hay nghiện rượu, cách sống (lời nói, cử chỉ, suy nghĩ, hành động) không còn bình thường nữa (1).

Du Sinh - giaoxuvnparis

--------------------------

(1) viết theo báo La Liberté, 25.03.1999 tr.3-4 (Auxerre).

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

KHÔNG NHỚ: Cái Quên Của Người Lớn Tuổi






Người ta thường nói:tuổi già thường nói chuyện xưa và hay nhắc lại chuyện cũ.  Nhưng mà lớn tuổi cũng đồng nghĩa với lãng quên, không nhớ, hay nhớ chỉ một phần.  Nhớ nghe chị Tám bán nhà, nhưng không nhớ rõ ai nói; nhớ người, nhớ mặt nhưng quên mất tên...để chừng ba bốn hôm sau danh tánh tái hiện không hiểu nhờ đâu mà có.  Nếu bạn lớn tuổi và nghĩ rằng trí óc mình càng ngày càng them hang lỗ, khiếm khuyết ở trong trí nhớ thì điều bạn nghĩ là đúng.  Đây là một trong số lớn trong số các điều bất hạnh, trước đó ta đã nghi ngờ nhưng giờ khoa học chứng minh: Khi ta thêm tuổi, sau hạn 20 (đúng, sau tuổi 20), trí nhớ bắt đầu suy vi, xuống dốc.  May cho chúng ta, ít ai để ý là có suy đồi khi phải biến chế, ghi khắc, hay là nhắc đến các ý niệm cũ, mãi cho đến khoảng giữa chừng đệ lục thập niên.  Trong khoảng 20 đến chừng 65 tuổi, hình như ký ức chúng ta vẽ một đường cong đi xuống, khó sao phục hồi.

Tuy nhiên, giống kiểu thân xác chúng ta có thể tăng sức và thêm dẻo dai nếu có vận động và ăn uống tốt, chúng ta có cách giữ gìn, tăng gia khả năng thần trí và tránh hay làm chậm bớt suy đồi.  Khoa học không hẳn minh chứng hoàn toàn, nhưng nói như trên là điều hợp lý, hợp tình, và cũng hoàn toàn chính xác chiếu theo kinh nghiệm.

Ký ức sung nhất vào lúc chừng 20 tuổi.  Chính vào lúc ấy, tốc độ bộ não biến chế, tồn trữ, sử dụng kỷ niệm dài và ngắn hạn mau nhất và công hiệu nhất.  Sau  đó năng khiếu suy giảm lần lần, kém nhạy và bớt sắc sâu, nhưng ít có ai chú ý.  Mãi đến vào giữa thập niên 60 mới có vài người lưu tâm.  Và có ít người lo âu:bệnh tật hay là quên lãng?

Trong một số lớn, chỉ là dấu chứng thông thường của tuổi già yếu mà thôi.  Và có vài điều có thể yên chí, trấn an:

1. Các người cao tuổi thường có một kho từ ngữ cùng với kinh nghiệm dồi dào, nhiều hơn người trẻ.  Từng ấy, lắm khi cũng đủ để bù cho các khiếm khuyết trong địa hạt trí nhớ.  Khoa học cho thấy: tầm vóc ngữ vựng và các hiểu biết kinh nghiệm vẫn luôn trường tồn và không suy sút theo với thời gian.

2. Kinh nghiệm tuy là xưa cũ nhưng có thể giúp sửa lại phần nào cảm giác "vọng tưởng chân lý", tức là những điều cá nhân cho là có thật nhưng đúng ra chỉ là ký ức bóp méo, thí dụ phải nghe người kế cận lập đi lập lại nhiều lần.

3. Tâm trí nếu có suy vi thì là cũng theo độ lượng khởi thủy.  Nghĩa là người khôn đã sanh ra với cường độ tâm trí hơn người dầu giảm cũng vẫn cao hơn con người đần độn bẩm sinh.

4.  Yếu tố hoàn cảnh rất là hệ trọng:thí dụ là rượu rất hại cho trí và làm suy đồi ký ức rất mau.  Chất rượu biến dưỡng cách khác khi ta lớn tuổi, và rượu một ly trở thành hai khi tuổi lên cao.  Bệnh tật và các sự kiện thay đổi tuần hoàn bộ não - cao máu, cao chất cholesterol, chai mạch - thẩy đều có thể làm hư thần kinh, sút giảm tâm trí.

Do đó, phương pháp tổng quát sống theo vệ sinh, không những giúp ta sống lâu dài, mà còn làm nên cơ hội để được sống khỏe và sống minh mẫn tinh tường.

Quên khuấy nơi chỗ mình đã đậu xe không hẳn là chứng bệnh lú lẫn, hay Alzheimer.  Quên số điện thoại hay là không nhớ tên người không thường gặp là sắp tận thế.  (Tuy rằng ta phải lo ngại nếu quên chiếc xe hay số điện thoại dùng để làm gì).  Còn trong khi ấy có thể bù lại những gì đã mất vì bởi tuổi già suy thoái bằng cách lo cho châu thân  mạnh khỏe, đồng thời siêng năng trui rèn tâm trí.  Học thêm, đọc sách, đánh cờ, dùng computer, hay là thù tiếp với lại người ngoài sẽ giúp giữ cho tâm trí tráng kiện.

TẬP DƯỢT TÂM TRÍ

Sau đây là vài ba cách giản dị giữ cho tâm trí sinh hoạt bình thường.

1.Tránh rập khuôn mẫu theo cách làm cũ:thí dụ khi đi về nhà, nên dùng đường mới, ngã mới;

2. Khi nào đi chợ, tính rợ con số tổng cộng trong đầu, coi mình có bằng máy tính ở quầy hay không;

3. Thử đánh vần ngược các chữ mình biết;

4. Cố gẵng đi bộ thật nhiều.

5. Dùng tay bên trái(hay phải:tức là phía ta ít dùng)nhiều hơn;

6. Đọc thêm loại sách khác hơn bình thường;

7. Nhắc nhở chuyện xưa.

Nhưng khi nghĩ tới, thì luôn nghĩ tới hương thơm, màu sắc và các chi tiết khác ngoài hơn các nét chánh yếu.

Ghi Chú:

Trang nhà của Bạn Già Không Quân chỉ nhằm mục đích tạo điều kiện cho các cụ viết lách, truy lại những kỷ niệm xa xưa, giúp rèn luyện trí nhớ.  Như trên có ghi, nên tìm trong ký  ức càng nhiều chi tiết càng tốt, nhất là những chi tiết làm cho đời thêm vui.  Mặt khác, học thêm thứ gì cũng tốt, làm những thứ mà khi còn phải lo cho cơm áo ta đã không có thì giờ làm dù rất thích làm những việc đó, như viết lách, trồng hoa kiểng, nấu thức ăn ngon...Tìm tòi, sáng tác là bí quyết để giữ được trẻ mãi không già.
 Linh Lan
lientusiroma

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | JCPenney Coupons