NHỮNG NGƯỜI HÀNH HƯƠNG CỦA HY VỌNG : CÙNG MẸ MARIA BƯỚC ĐI TRONG ĐỨC TIN
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN HAY CÔNG GIÁO. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN HAY CÔNG GIÁO. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

CÁC THÁNH XUỐNG HỎA NGỤC



Văn hào Guenter Eich, người Đức, có viết một vở kịch truyền thanh với nhan đề: "Festamus, người tử đạo", đại ý câu chuyện như sau:
Festamus là một con người lành thánh, đơn sơ hiếm có. Mặc dù sống giữa những người gian ác, chàng vẫn luôn cư xử đoan chính, giàu lòng thương đối với những người bần cùng.
Sau khi chết, chàng được lên Thiên Đàng. Ở đó, sau khi làm quen với các vị thánh, chàng đã bỏ ra mấy ngày liền để đi tìm kiếm cha mẹ, anh em và bạn hữu ngày xưa. Nhưng chàng không thấy ai. Thánh Phêrô cho biết: Cha mẹ và bạn hữu chàng ngày xưa đã ăn ở gian ác, nên đã bị giam trong Hỏa Ngục.
Nghe đến đây, Festamus buồn thiu, chàng liền thưa với thánh Phêrô: "Con không thể ở nơi đây được bao lâu còn có những người đang phải chịu đau khổ dưới đó".
Chàng liền rời bỏ Thiên Đàng, xuống Hỏa Ngục để thăm cha mẹ, bạn hữu và những người thân. Chàng làm điều đó với thác tín rằng: Khi một người vô tội từ trời cao, đến và sống với những người bị kết án, cùng chia sẻ với họ những đau khổ nhọc nhằn, thì người đó sẽ phá tan được địa ngục và vòng phong tỏa của quỷ ma...
Câu chuyện tưởng tượng trên đây phần nào muốn đề cao thiện chí của những người dám hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình để chia sẻ số phận đau thương của những người khác.
Đó là tất cả Mầu Nhiệm Thiên Chúa làm người. Thiên Chúa đã từ trời cao xuống trần trong thân phận nghèo hèn nhất. Ngài sinh ra trong chuồng bò để thông cảm với nỗi cơ cực nghèo nàn của những kẻ không nhà không cửa.
Thiên Chúa từ trời cao không muốn ban xá lệnh, ban ơn tha thứ cho tội nhân, mà trái lại đã thân hành đến ngồi đồng bàn với từng tội nhân. Thiên Chúa không thể hiện sự cảm thông bằng lời nói suông, mà bằng cả cuộc sống làm người...
Người Việt Nam nào dường như cũng đang sống trong địa ngục của thiếu thốn và nghèo khổ. Không cần phải đi tìm kiếm, ai trong chúng ta cũng cảm nghiệm được thế nào là cơ cực, bần cùng. Ai sẽ biến cảnh khốn cùng ấy trở thành Thiên Đàng của Tình Thương? Mỗi người một ít, nếu ai cũng ra khỏi nỗi khổ của mình và gom góp lại đóm lửa của yêu thương, chia sẻ, cảm thông, chúng ta sẽ xoa dịu được phần nào nỗi khổ đau chung mà chúng ta đang trải qua...
Sách Lẽ Sống Ban Việt Ngữ Đài Chân Lý Á Châu

VietCatholic News

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

NHẬT KÝ ĐỨC GIÊSU - KỲ I

















LỜI TÁC GIẢ:
1.Nhật kí Đức Giêsu chỉ là một thể cách nguyện ngẫm của tác giả. Đó là những khoảnh khắc tưởng nhớ về Đức Giêsu, Thầy Chí Thánh của mình. Đó cũng là những đứa con đi xa tưởng nhớ về người mẹ đang sống trong ngôi nhà than quen, với những sinh hoạt gần như không thay đổi. Mẹ đang giặt đồ…Mẹ đang nấu cơm…Mẹ đang đưa võng…Đứa con tưởng thế là đúng…,có thể không đúng…,nhưng thấy lòng ấm áp lạ thường!
2. Có những độc giả dồng tình, đồng cảm với tác giả mong muốn được chia sẻ…Nhật kí Đức Giêsu chỉ đến với những độc giả ấy, như đến với những người bạn than thương nhất. Mong rằng cả người viết lẫn người đọc đều trở thành bạn đồng môn ngồi xung quanh Đức Giêsu, Thầy Chí Thánh…,Thầy dễ thương lạ lung!
3.Tác giả Nhật kí Đức Giêsu luôn luôn chờ đợi, lắng nghe và tùng phục mọi giáo huấn của thẩm quyền Giáo Hội.

KÌ I.
Nazarét ngày…
Cha kính mến,
Hôm nay, ngày Sabát, bố mẹ con nghỉ việc, con sang nhà bà nội chơi.
Nội cưng con lắm, ôm con vào lòng, hôn lên trán con, cho con ăn mứt chà là và bánh mì kẹp thịt cừu nướng…Bỗng nội đổ quạu, dí ngón tay vào trán con:
- Mày thì cái gì cũng được: được người, được nết. Nhưng có cái tao không chịu, đó là con trai mà không giống bố được một giọt. Mẹ mày cũng vậy: dâu hiền ơi là hiền, nhưng vẫn là người đàn bà bạc phước. Đàn bà gì mà chỉ sanh được mỗi một đứa con, rồi bị Giavê thắt dạ lại. Còn bố mày nữa, vợ nói gì cũng nghe, muốn gì cũng chiều. Đàn ông gì mà hiền như cục đất.
- Nội ơi nội, con nói nội nghe nè!
- Cái thằng này khôn quá à! Đánh trống lảng hả? Bênh bố bênh mạ hả? Hiếu thảo dữ ta!
Thấy nội chưa hết giận, con câu cổ nội hôn chụt một cái, rồi ba chấn bốn cẳng chạy về nhà. Con nhảy lên đùi mẹ, ôm cổ mẹ và hôn chụt một cái. Con nép mình vào lòng mẹ, thương mẹ vô vàn. Sau một khoảnh khắc im lặng, con thỏ thẻ:
- Mẹ ơi mẹ! Hồi nãy nội nói xấu mẹ và nói xấu bố. Nội chê bố là hiền như cục đất, chê mẹ là người bạc phước.
- Ý Giavê mầu nhiệm lắm con ạ, nội con chẳng hiểu được đâu. Tính nội con vẫn thế đấy: thương thì thương, mà giận thì giận. Giận đấy mà thương cũng đấy.
Giêsu
Con yêu của Cha


Nazarét ngày…
Cha kính mến,
Đêm hôm qua con xin phép bố sang ngủ bên giường mẹ. Bố ừ, con rúc đầu vào nách mẹ.
- Mẹ ơi mẹ!
- Gì con?
- Tại sao nội vừa thương vừa ghét con?
- Nội đâu có ghét con bao giờ đâu?
- Hôm qua nội đang nựng con, bỗng dưng đổ quạu, nội dí tay vào trán con. Nội chê con là con trai mà không giống bố được lấy một giọt. Ừ mà sao con không giống bố tí nào mẹ nhỉ? Mấy đứa bạn của con đứa nào cũng giống bố hết. Thằng Giacôbê mũi khoằm như mũi bố, Thằng Giuđa môi dề như môi bố…Còn con thì chỉ giống mẹ, mẹ nhỉ.
Mẹ thở dài não ruột.
- Thì mẹ cũng đã nói với con rồi mà. Ý Giavê mầu nhiệm lắm. Chỉ có bố và mẹ hiểu được thôi. À quên, dì Êlizabét cũng biết nữa.
- Chuyện gì vậy mẹ?
- Ngủ đi con!
- Con không buồn ngủ. Con muốn nghe mẹ kể chuyện cơ.
Mẹ ôm con vào lòng, vuốt ve từng lọn tóc. Giọng mẹ tha thiết. Hơi mẹ phả ấm trên đầu. Và…
- Hồi mẹ còn bé, mẹ chỉ muốn ở vậy suốt đời để dễ bề cầu nguyện với Giavê. Bà ngoại sắm dây chuyền và hoa tai, mẹ cất đi hết chẳng đeo bao giờ…Thế rồi ông ngoại nhận đám nói của bố con. Mẹ chẳng muốn tí nào, nhưng mẹ không dám phản đối, vì con cái chẳng có quyền gì trong vấn đề hôn nhân. Mẹ biết rằng Giavê muốn gì thì nên thế ấy…Thế rồi hôm ấy cả nhà đi vắng, chỉ có mẹ ở nhà. Một người lạ tự xưng là sứ thần Gabrien đến báo tin là mẹ sẽ thụ thai Đấng Mêsia. Mẹ có thai từ hôm ấy. Mẹ xin phép ông ngoại vào miền nam để thăm dì Êlizabét. Mẹ kể chuyện này cho dì nghe. Dì hiểu ngay. Mẹ và dì ôm nhau khóc nức nở. Dì bảo con của dì ở trong bụng cũng biết. Nó chòi đạp trong bụng như nhảy mừng vậy. Mẹ ở với gì suốt ba tháng trời. Trong đời mẹ chưa bao giờ mẹ được sung sướng như thế. Hai chị em nói chuyện về Hồng Ân của Đức Chúa suốt ngày. Dì bảo con của dì cũng do Hồng Ân Đức Chúa, cũng do sứ thần Gabrien báo cho biết trước. Khi mẹ về, bố con thấy mẹ có thai, thì buồn thất vọng. Bố con tính thôi không cưới mẹ nữa. Nhưng sau này, bố con hiểu, bố con lại vui và rước mê về. bố con và mẹ chỉ lo cho con, và cùng nhau nhắc nhở về Hồng Ân của Chúa. Bố và mẹ không biết rồi sau này con sẽ ra thế nào? Chỉ một mình Đức Chúa biết. Con nhớ lắng nghe tiếng gọi của Người…Mẹ nói, con hiểu không?
- Con hiểu, con vẫn gọi Đức Chúa là Cha của con mà.
- Con hiểu. Nhưng nội con hiểu sao được. Vì thế thấy con ngoan thì nội thương, nhưng lâu lâu lại giận, vì thấy con không giống bố. Nội có ý nghi ngờ mẹ, nhưng mẹ hết lòng chiều nội nên nội không nỡ tâm ở ác với mẹ. Nội giận bố con, vì bố con không chịu có con như người ta. Đức Chúa muốn sao thì nên vậy, bố con vẫn nói thế. Bố con đối xử với mẹ như bát nước đầy. Bố con chẳng từ chối mẹ điều gì. Bố con cũng là một hồng ân Đức Chúa ban cho mẹ. Mẹ cứ tôn vinh Đức Chúa mãi về điều đó…Con ngủ chưa?
- Con vẫn nghe mẹ nói. Mẹ nói đến sáng cũng được.
- Thôi, ngủ đi con.
Con ngủ khò một giấc cho tới sáng.
Giêsu
Con yêu của Cha

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

ÔNG GIÀ NOEL LÀ AI?


Thành Patara thơ mộng, một thành phố cổ thuộc miền Tiểu Á, ngày nay nằm ở vùngnam duyên hải Thổ Nhĩ Kỳ. Trên ngọn đồi, Nicholas ngồi bên tảng đá, chàng hếtngắm nhìn biển xanh rồi lại quay nhìn ngôi nhà xinh xắn của chàng. Rất nhiềulần chàng đã ngắm nhìn như thế, nhưng hôm nay chàng mới để ý nhà chàng đẹp vàsang trọng nhất thành. Chàng liên tưởng tới song thân đạo hạnh mới lần lượtvĩnh biệt chàng đi vào thế giới vô hình, để lại cho chàng một gia tài kích xù.Chàng nhớ đến những chiếc rương nặng, đầy vàng bạc và châu báu đang khóa kỹ tạikho tàng nhà chàng…..

Nicholas chậm rãi hướng cặp mắt lên bầu trời muôn mầu sắc lúc hoàng hôn, chàngthầm thĩ cầu nguyện:

-Lạy Chúa, Ngài biết rằng con không cần đến mọi của cải đó. Con ước ao phụng sựNgài. Xin Ngài dậy con phải làm gì!

Nicholas hiểu rằng Chúa sẽ không trực tiếp trả lời chàng, nhưng chàng tin rằngNgài sẽ đáp lại lời nguyện cầu của chàng bằng cách này hay cách khác. Vì thế,chàng chờ đợi…

Một hôm, Nicholas cỡi ngựa qua một xóm nghèo. Bọn trẻ quần áo xác xơ, cả lũngừng chơi nhìn chằm chặp vào chàng thanh niên đẹp trai cỡi trên lưng con ngựaquí. Lập tức, Nicholas đọc được trong những đôi mắt và trên thân hình gầy gòcủa chúng sự nghèo túng, đói khát và đáng thương. Đột nhiên chàng nhớ lại lờiChúa Kitô: “Các con làm điều gì cho một kẻ bé mọn nhất trong anh em Ta đây,chính là các con làm cho Ta”. “Những kẻ bé Mọn! Các trẻ nhỏ!” Nicholas tự nghĩ,“ Chúa muốn tôi giúp đỡ các trẻ nhỏ”. Lập tức chàng quay ngựa đi thẳng đến phốchợ. Tại đây, chàng mua sắm những quần áo sặc sỡ, những đôi giầy đủ mầu đủ cỡ,rồi chàng xin những người bán hàng chất các rổ, các thúng với mọi thứ thịt thà,bánh kẹo, hạt giẻ và trái cây. Đồng thời chàng nhờ họ giữ thứ đó cho tới khichàng trở lại.

Đêm ấy, khi thành phố đã yên giấc, bọn trẻ đã ngủ say, Nicholas bí mật đi từnhà này sang nhà khác, qua những cửa sổ mở trống, chàng đặt trên sàn nhà từngchiếc rổ, chiếc thúng đầy ắp những bánh quà, thịt thà và quần áo. Chàng khôngquên bốc những nắm kẹo và hạt giẻ bỏ vào những đôi giầy mới để gây ngạc nhiêncho bọn trẻ.

Cứ thế, từ hôm này qua hôm khác, ban ngày Nicholas đi tìm kiếm kẻ nghèo đói,đêm đến chàng rảo qua các nhà, bí mật bỏ lại những món quà.

Chẳng mấy chốc, người trong thành đã xôn xao bàn tán, họ hỏi nhau:

-Ai là người đã bí mật trao tặng chúng ta những món đồ cần thiết, mà chúng takhông hay biết?

Khi nghe được những lời bàn tán của dân chúng, Nicholas tạm ẩn mặt một thờigian. Chàng chỉ muốn một mình Chúa biết việc chàng làm. Chàng tự nghĩ: “Nếumình nhận lời cám ơn về việc mình làm, thì ra như đã nhận công thưởng đời nàyrồi!”

Ngày kia, Nicholas nghe kể về một người bạn của cha chàng, ông ta cũng là ngườithành Patara, nhưng làm ăn suy xụp. Do sự suy xụp này ông ta không đủ tiền đểsắm sửa cho ba cô con gái đã đến tuổi thành hôn. Ông ta dự tính sẽ gửi cả bađứa con vào làm cho một tửu quán gần nhà, để chúng có thể kiếm tiền lập giađình. Khi nghe câu truyện, Nicholas tỏ ra rât bực tức, vì cũng như mọi ngườitrong thành, chàng biết rằng người chủ quán là một kẻ tội lỗi. Những nàng congái làm trong tửu quán đó không khỏi đi theo đàng tội!

Ngay đêm đó, Nicholas bỏ đầy một túi nhỏ những đồng tiền vàng, đi thẳng tới nhàngười bạn của cha chàng. Qua cánh cửa sổ đang mở, chàng thẩy túi vàng trên bàn,nơi người con gái lớn đang ngồi. Khi nghe tiếng la sửng sốt của cô con gái vìtúi vàng bỗng dưng từ đâu bay tới, Nicholas lanh lẹ trốn mất! Không lâu sau đó,chàng nghe kể cô ta đã lập gia đình trong hạnh phúc. Nhưng hai cô em còn ở lạinhà vì chưa có tiền!

Rồi chẳng bao lâu, Nicholas lại lần mò đến, chàng thẩy một túi vàng khác vàochỗ cô gái kế, và cũng nhờ túi vàng này, người con gái lập được tổ ấm hạnhphúc.

Thời gian kén rể cho cô con gái út đã đến, đêm nào cũng thế, người cha cẩn thậnrình mò gần cửa sổ. Ông nói với cô con gái cưng:

-Ba cần phải biết ai đã giúp đỡ chúng ta, để chúng ta còn nói với người một lờicám ơn.

Đêm đó, Nicholas lại bí mật ném túi vàng thứ ba qua cửa sổ. Nhưng bỗng nhiêntay chàng bị nắm lại. Chàng bị bắt quả tang!

-À thì ra anh Nicholas, chính anh là người đã cho chúng tôi những túi vàng!Chúng tôi cần phải biết vị ân nhân của chúng tôi. Xin mời anh vào trong nhà, đểchúng tôi còn tỏ lòng biết ơn anh.

-Không! Không! Tôi không muốn việc tôi làm bị bại lộ. Cách tốt nhất ông tỏ lòngbiết ơn tôi là xin hứa với tôi, sẽ không bao giờ nói cho ai biết việc tôi đãlàm.
 

Sau đó, Nicholas chẳng những dâng hiến của cải và thời giờ cho Chúa, chàng còndâng mình để trở thành một linh mục. Rồi một thời gian sau, ngài được chọn làmGiám Mục thành Myra, không xa Patara là bao. Lòng nhân ái và qủang đại đối vớingười nghèo của Ngài đồn ra khắp nơi.

Người ta kể rằng, một đêm bão tố khủng khiếp tại biển Aegean, Nicholas cứu nguymột chiếc tầu đã hầu chìm đắm nhờ kêu cầu sự trợ giúp của Thiên Chúa. Do câutruyện này, các thủy thủ ở miền đó thường kêu tên Nicholas trước các chuyến hảihành. Họ chúc nhau một cuộc hành trình tốt đẹp khi nói:

-Xin thánh Nicholas cầm lái!

Nhiều huyền thoại xoay quanh cuộc đời Đức Giám Mục Nicholas, Đấng sau này đãđược phong thánh. Cùng với thánh Anrê Tông Đồ, Ngài là Quan Thầy nước Nga. TạiĐức, Thụy Sĩ và Hòa Lan người ta tỏ lòng tôn kính thánh Nicholas bằng nhiều tụclệ tốt đẹp. Dần dà, Ngài đd được coi như một vị thánh của trẻ nhỏ.

Trong đêm vọng lễ kính Ngài, ngày 6 tháng 12, trẻ em thuộc nhiều quốc gia đặtgiầy của chúng ra ngoài nhà để cho thánh Nicholas bỏ đầy kẹo bánh và đồ chơi.Nếu chúng vẫn tỏ ra ngaon ngỗn, chúng có quyền hy vọng như vậy.

Người Hòa Lan đã đem những tục lệ này vào Mỹ. Thánh Nicholas hay “Saint Klaus”của người Hòa Lan từ đó được biết như “ông già Noel” (Santa Claus). Rồi thay vìđặt giầy ra ngoài nhà vào đêm vọng lễ thánh Nicholas, các trẻ em Mỹ treo nhữngđôi vớ của chúng vào đêm Sinh Nhật để được “ông già Noel” bỏ đầy kẹo bánh và đòchơi.

Thánh Nicholas qua đời tại Myra vào thế kỷ thứ 4. nhiều nhà thờ tại Á Châu vàÂu Châu được xây dựng để kính nhớ Ngài. Thế kỷ 17, khi quân Thổ Nhĩ Kỳ tấn côngMyra, nước Y.Ù Người ta đã di hài cốt Ngài về táng tại Pari, nước Ývà tại đóhài cốt Ngài vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | JCPenney Coupons