NHỮNG NGƯỜI HÀNH HƯƠNG CỦA HY VỌNG : CÙNG MẸ MARIA BƯỚC ĐI TRONG ĐỨC TIN
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN KIỆN GIÁO HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN KIỆN GIÁO HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ NHÂN NGÀY THẾ GIỚI TRUYỀN GIÁO


Anh chị em thân mến,

Năm nay, chúng ta cử hành Ngày Thế giới Truyền giáo trong khi chuẩn bị kết thúc Năm Đức Tin. Đây quả là một cơ hội quan trọng để chúng ta thắt chặt hơn tình bằng hữu giữa chúng ta với Thiên Chúa và hành trình của chúng ta xét như một Giáo Hội truyền giảng Tin Mừng với lòng can đảm. Trong viễn cảnh này, tôi xin chia sẻ một vài suy tư của mình.

Đức tin là một tặng phẩm vô cùng quý giá của Thiên Chúa, giúp mở tâm trí chúng ta ra để hiểu biết và yêu mến Ngài. Ngài muốn đi vào trong tương quan với chúng ta để làm cho chúng ta thông dự vào sự sống của riêng Ngài và làm cho cuộc sống của chúng ta thêm ý nghĩa hơn, tốt hơn và tươi đẹp hơn. Thiên Chúa yêu thương chúng ta! Tuy nhiên, đức tin cần phải được đón nhận, nó cần lời đáp trả cá vị của chúng ta, sự can đảm tín thác hoàn toàn cho Chúa, sống tình yêu của Ngài và cảm tạ vì lòng nhân ái vô lượng của Ngài. Đó là một tặng phẩm, không phải dành cho một số ít người nhưng là dành cho tất cả với lòng quảng đại. Mọi người đều phải có thể cảm nghiệm được niềm vui vì được Thiên Chúa yêu thương, niềm vui ơn cứu độ! Đó là một tặng phẩm mà người ta không thể giữ cho riêng mình, nhưng phải được sẻ chia. Nếu chúng ta muốn giữ nó cho riêng mình, chúng ta sẽ trở thành những người Kitô hữu cô lập, cằn cỗi và ốm yếu. 
Rao giảng Tin Mừng là một phần của việc là môn đệ Đức Kitô và đó là một dấn thân liên lỉ làm sống động trọn vẹn đời sống trong Giáo Hội. “Tầm vươn xa của việc truyền giáo là dấu chỉ rõ ràng cho thấy mức độ trưởng thành của một cộng đoàn giáo hội” (Bênêđictô XVI, Verbum Domini, 95). Mỗi cộng đoàn sẽ “trưởng thành” khi nó tuyên xưng đức tin, cử hành đức tin với niềm vui sướng trong phụng vụ, sống đức ái, rao giảng Lời Chúa một cách không ngừng nghỉ, rời bỏ chốn an toàn của mình để mang đức tin ấy đến những “vùng ngoại biên”, đặc biệt là đến với những ai chưa có cơ hội biết Đức Kitô. Sức mạnh của đức tin chúng ta, ở cấp độ cá nhân và cộng đoàn, có thể được đo lường bởi khả năng thông truyền đức tin ấy cho những người khác, khả năng lan toả và sống đức tin ấy trong tình bác ái, trong việc làm chứng cho nó trước những ai chúng ta gặp gỡ và những người cùng chia sẻ với chúng ta hành trình cuộc sống.

2. Năm mươi năm sau khi Công đồng Vatican II bắt đầu, Năm Đức Tin thúc đẩy toàn thể Giáo Hội hướng tới một sự ý thức mới về sự hiện diện của nó trong thế giới đương đại và về sứ mạng của nó giữa muôn dân nước. Tinh thần truyền giáo không chỉ là vấn đề về những vùng lãnh thổ địa lý, nhưng còn về các dân tộc, nền văn hoá và các cá nhân, bởi vì “các ranh giới” của đức tin không chỉ vượt qua các nơi chốn và truyền thống con người, nhưng còn là con tim của mỗi người nam nữ. Công đồng Vatican II đã nhấn mạnh cách đặc biệt đến việc nhiệm vụ truyền giáo, nhiệm vụ mở rộng các biên giới đức tin, thuộc về những người đã chịu phép rửa và tất cả cộng đoàn Kitô hữu như thế nào; vì “dân Chúa sống trong các cộng đoàn, đặc biệt là trong các giáo phận và giáo xứ, và cách nào đó đức tin trở nên hiển hiện trong họ, việc làm chứng cho Đức Kitô cho mọi dân nước là tùy thuộc vào họ” (Ad Gentes, 37). Vì thế, mỗi cộng đoàn được khuyến khích, và được mời gọi biến lời mời gọi của Đức Giêsu dành cho các Tông đồ thành của mình, để trở thành “nhân chứng của Người ở Giêrusalem, qua miền Giuđêa và Samaria và đến tận cùng trái đất” (Cv 1,8) và điều này không phải là điều thứ yếu trong đời sống Kitô hữu của chúng ta, nhưng là điều chính yếu: tất cả chúng ta được mời gọi để bước đi trên mọi nẻo đường thế giới với các anh chị em của chúng ta, tuyên xưng và làm chứng cho đức tin vào Đức Kitô và biến chúng ta thành những sứ giả Tin Mừng. Tôi mời gọi các giám mục, linh mục, hội đồng mục vụ, các cá nhân và nhóm có trách nhiệm trong Giáo Hội hãy giữ một vị thế nổi bậc cho chiều kích truyền giáo này trong các chương trình mục vụ và huấn luyện, với một sự hiểu biết rằng dấn thân tông đồ của họ sẽ không hoàn thành trừ phi nó nhắm đến “việc làm chứng cho Đức Kitô trước muôn dân muôn nước”. Việc truyền giáo này không đơn thuần là một chiều kích mang tính chương trình trong đời sống Kitô hữu, nhưng nó còn là một chiều kích mang tính kiểu mẫu, ảnh hưởng đến toàn bộ các phương diện khác trong đời sống Kitô hữu.

3. Công việc loan báo Tin Mừng thường gặp phải những khó khăn, không chỉ bên ngoài, nhưng có khi nằm trong chính cộng đoàn Giáo hội. Đôi khi chúng ta thiếu nhiệt thành, niềm vui, cam đảm và hy vọng trong việc rao giảng Thông điệp của Đức Kitô cho tất cả mọi người và trong việc giúp đỡ con người trong thời đại chúng ta gặp gỡ Ngài. Đôi khi, vẫn còn có tư tưởng cho rằng rao giảng chân lý Tin Mừng là một xâm hại đến tự do. Đức Phaolô VI đã nói rất hùng hồn về điều này: “Sẽ là… một sai lầm khi áp đặt cái gì đó lên lương tâm của người anh chị em. Nhưng mang đến cho lương tâm của họ chân lý của Tin Mừng và ơn cứu độ trong Đức Giêsu Kitô, với một sự rõ ràng tuyệt đối và sự tôn trọng hoàn toàn chọn lựa tự do của họ… là một bằng chứng cho thấy sự tự do này.” (Evangelii Nuntiandi, 80). Chúng ta phải luôn luôn can đảm và vui mừng khi giúp người ta, với lòng tôn trọng, gặp gỡ Đức Kitô, và khi trở nên sứ giả của Tin Mừng. Đức Giêsu đến giữa chúng ta để cho chúng ta thấy con đường cứu độ và ngài giao phó cho chúng ta sứ mạng chiếu toả con đường ấy đến tật cùng thế giới. Thông thường, chúng ta vẫn hay thấy người ta nhấn mạnh và nói nhiều đến bạo lực, dối trá và sai phạm. Trong thời đại ngày nay, thật cấp thiết để loan báo và làm chứng cho sự tốt đẹp của Tin Mừng, và chúng ta làm điều này trong lòng Giáo Hội. Bởi vì, về phương diện này, điều quan trọng là không bao giờ được quên một nguyên lý căn bản dành cho từng người đi rao giảng Tin Mừng: ta không thể rao giảng về Đức Kitô mà không có Giáo Hội. Công cuộc rao giảng Tin Mừng không phải là hành vi riêng lẽ hay mang tính cá nhân tách biệt; đó luôn luôn mang tính Giáo hội. Đức Phaolo VI đã viết rằng, “khi một nhà giảng thuyết, giáo lý viên hay linh mục vô danh nào rao giảng Tin Mừng, quy tụ thành một cộng đoàn nhỏ với nhau, thông truyền đức tin cho nhau, cử hành một Bí tích, dù là làm một mình, người ấy vẫn đang thực thi một hành vi mang tính Giáo hội”. Người ấy cử hành “không bởi một sứ mạng mà người ấy dấn mình vào hay bởi một sự gợi hứng cá nhân nào, nhưng trong sự liên đới với sứ mạng của Giáo hội và nhân danh Giáo hội” (ibid. 60). Và chính điều này đã thêm sức cho sứ mạng và khiến cho mỗi thừa sai và người đi rao giảng Tin Mừng không bao giờ cảm thấy cô đơn, nhưng là một phần của Thân Thể độc nhất do Thánh Thần thúc đẩy.

4. Trong kỷ nguyên của chúng ta, sự lưu động rộng khắp và sự dễ dàng của việc truyền thông nhờ các phương tiện tân tiến đã nối kết con người, tri thức, kinh nghiệm lại với nhau. Vì lý do công việc, các gia đình phải di chuyển từ châu lục này đến châu lục khác; những trao đổi về chuyên môn và văn hoá, du lịch và các hiện tượng khác cũng đã dẫn đến những phong trào lớn của con người. Điều này đã gây ra những khó khăn, thậm chí cho các cộng đoàn giáo xứ, để biết người nào sống vĩnh cư hay tạm thời trong một khu vực. Ngoài ra, trong những lãnh địa rộng lớn đã một thời theo Công giáo, số người trở nên xa lạ với đức tin hay thờ ơ với chiều kích tôn giáo hay bị những mê tín khác lôi kéo càng lúc càng gia tăng. Vì thế, rất thường khi một số người đã lãnh Bí tích Rửa Tội có những chọn lựa cho lối sống của mình xa lạc với đức tin, khiến họ cần một “cuộc truyền giảng Tin Mừng mới”. Tất cả những vấn nạn này càng làm sáng tỏ một sự thật là có một bộ phận lớn trong cộng đồng nhân loại chưa nắm bắt được Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô. Chúng ta cũng sống trong một thời đại khủng hoảng vốn đụng chạm đến các chiều kích khác nhau của sự hiện hữu, không chỉ về kinh tế, tài chính, an toàn thực phẩm, hay môi trường, nhưng còn cả những chiều kích liên quan đến ý nghĩa sâu xa của sự sống và những giá trị nền tảng tác động đến nó. Thậm chí, việc con người đồng hiện hữu cũng được đánh dấu bởi những căng thẳng và mâu thuẫn, gây ra những bất an và khó khăn trong việc tìm ra một con đường đúng đắn cho một nền hoà bình vững chắc. Trong hoàn cảnh phức tạp này, nơi mà phạm vi của hiện tại và của tương lai dường như đang trải qua những bóng đêm đe doạ, thật cần thiết biết bao để chúng ta rao giảng một cách can đảm và trong mọi tình huống Tin Mừng của Đức Kitô, một thông điệp của hy vọng, hoà giải, hiệp thông và một cuộc loan truyền sự gần gũi của Thiên Chúa, lòng thương xót, ơn cứu độ của Người, và một cuộc rao giảng rằng quyền năng của tình yêu Thiên Chúa có thể vượt qua bóng đêm sự dữ và dẫn dắt chúng ta trên đường lành. Anh chị em trong thời đại chúng ta cần một ánh sáng chắc chắn soi chiếu đường đi của họ và ánh sáng ấy chỉ có được nhờ gặp gỡ Đức Kitô. Chúng ta hãy mang đến cho thế giới, qua chứng tá của chúng ta, với lòng yêu mến, niềm hy vọng mà đức tin mang lại! Tinh thần truyền giáo của Giáo Hội không phải là lôi kéo người theo tôn giáo khác vào tôn giáo của mình, nhưng là chứng từ của một đời sống toả chiếu con đường ngập tràn hy vọng và tình yêu. Giáo Hội – tôi nhắc lại lần nữa – không phải là một tổ chức cứu trợ, không phải là một xí nghiệp hay một tổ chức phi chính phủ, nhưng là một cộng đoàn những người được Thánh Thần gợi hứng, những người đã và đang sống kinh nghiệm tuyệt vời của việc gặp gỡ Đức Giêsu Kitô và muốn chia sẻ cho người khác kinh nghiệm vui mừng thẳm sâu này, là thông điệp cứu độ mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Chính Chúa Thánh Thần hướng dẫn Giáo Hội đi trên hành trình này.

5. Tôi khuyến khích mỗi người hãy trở thành một người mang Tin Mừng Đức Kitô và tôi đặc biệt tri ân các nhà truyền giáo, các linh mục sống tinh thần Fidei Donum, các tu sĩ nam nữ và giáo dân – rất đông – những người đã đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa, rời bỏ quê hương của mình để phục vụ Tin Mừng trong những miền đất và văn hoá khác. Nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng cũng cùng các Giáo Hội trẻ đó đang dấn thân cách quảng đại như thế nào trong việc sai gửi các nhà truyền giáo đến các Giáo Hội đang gặp khó khăn – thường là những Giáo Hội có truyền thống Kitô giáo lâu đời – và vì thế mang luôn cả sự tươi tắn và lòng nhiệt thành của đức tin mà họ đang sống, một đức tin có khả năng làm mới lại đời sống và trao ban hy vọng. Để có thể sống chiều kích phổ quát này, đáp lại lệnh truyền của Đức Giêsu: “Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Thầy.” (Mt 28,19) là một sự phong phú cho mỗi Giáo Hội địa phương, mỗi cộng đoàn, và việc gửi các thừa sai ra đi không bao giờ là một điều thua thiệt, nhưng là một mối lợi. Tôi mời gọi hết thảy những ai cảm nghiệm được lời mời gọi này hãy đáp lại tiếng nói của Chúa Thánh Thần cách quảng đại, tuỳ theo bậc sống của mình và không ngại tỏ ra hào phóng với Thiên Chúa. Tôi cũng mời gọi các giám mục, gia đình Công giáo, các cộng đoàn và toàn thể các nhóm Kitô, với sự nhận định cẩn thận và rộng lớn, hãy nâng đỡ các nhà truyền giáo gọi là ad gentes và trợ giúp các Giáo Hội đang cần các linh mục, tu sĩ nam nữ và giáo dân, hầu có thể thắt chặt hơn cộng đoàn Kitô hữu. Và mối bận tâm này cũng cần phải có trong các Giáo Hội vốn là một phần của cùng một Hội đồng Giám mục và một Vùng, bởi vì thật là quan trọng khi những Giáo hội giàu ơn gọi giúp đỡ cách rộng lượng hơn những Giáo hội thiếu ơn goi.

Đồng thời, tôi cũng xin các nhà truyền giáo, đặc biệt là các linh mục sống theo Fidei Donum và giáo dân, hãy vui sống việc phục vụ quý giá của mình trong các giáo hội mà họ được sai đến và mang niềm vui cũng như kinh nghiệm của họ về những Giáo Hội quê hương của mình, hãy nhớ Phaolo và Banaba ở cuối hành trình truyền giáo thứ nhất của họ đã “tường thuật thế nào những điều Thiên Chúa đã cùng làm với họ và Ngài đã mở cánh cửa đức tin cho các dân ngoại như thế nào” (Cv 14:27). Họ có thể trở thành con đường cho một loại “quay trở lại” của đức tin, mang sự tươi tắn của các Giáo Hội trẻ đến với các Giáo Hội có truyền thống Ki-tô giáo lâu đời, và nhờ đó giúp họ tái khám phá ra sự nhiệt thành và niềm vui của việc san sẻ đức tin trong một cuộc trao đổi làm phong phú cho nhau trên hành trình theo Chúa.

Mối bận tâm dành cho tất cả các giáo hội mà Giám mục Rôma chia sẻ với anh em giám mục của mình tìm thấy một sự diễn tả quan trọng trong hoạt động của Hội Truyền giáo Giáo hoàng (Pontifical Mission Societies), một cơ quan nhằm thúc đẩy và đào sâu ý thức truyền giáo của mỗi người Kitô hữu đã được rửa tội, và mỗi cộng đoàn, bằng việc nhắc nhở họ nhớ đến nhu cầu đào luyện việc truyền giáo một cách sâu sắc hơn cho toàn thể Dân Chúa và bằng việc khuyến khích các cộng đoàn Kitô hữu đóng góp cho việc lan toàn Tin Mừng trên thế giới.

Cuối cùng, tôi muốn diễn ra một suy nghĩ về các Kitô hữu, những người sinh sống trên khắp mọi miền của thế giới, đang trải nghiệm những khó khăn trong việc tuyên xưng cách công khai niềm tin và trong việc hưởng các năng quyền pháp lý để có thể tuyên xưng đức tin của mình. Họ là những anh chị em của chúng ta, những chứng nhân can trường – thậm chí còn đông hơn các vị tử đạo trong các thế kỷ đầu – họ là những người đang chịu đựng nhiều hình thức bách đạo đương đại với một sự ngoan cường mang tính tông đồ. Một số người đã liều mình quyết giữ lòng trung tín với Tin Mừng của Đức Kitô. Tôi thành thực xác quyết lại lần nữa sự gần gũi của tôi trong lời cầu nguyện đối với các cá nhân, gia đình và cộng đoàn đang phải chịu đựng những bạo lực và thù hằn, và tôi lặp lại với họ những lời an ủi của Đức Giêsu: “Hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33).

Đức Bênêđictô XVI đã diễn tả niềm hy vọng: “Lời Chúa sẽ lan toả nhanh chóng và được tôn vinh khắp nơi.” (2 Tx 3,1). Ước gì “Năm Đức Tin này không ngừng gia tăng mối tương quan giữa chúng ta với Đức Chúa Giêsu Kitô, vì chỉ trong Người, ta mới có được một sự chắc chắn để nhìn về tương lai và một đảm bảo của tình yêu chân thực và kéo dài mãi” (Porta fidei, 15). Đây là mong ước của tôi cho Ngày Thế giới Truyền giáo năm nay. Tôi ưu ái ban phép lành cho các nhà truyền giáo và tất cả những ai đồng hành và nâng đỡ công cuộc dấn thân nền tảng này của Giáo Hội trong việc rao giảng Tin Mừng cho khắp mọi người ở tận cùng trái đất. Nhờ đó, chúng ta, xét như những thừa tác viên và nhà truyền giáo của Tin Mừng, cảm nghiệm được “niềm vui dịu ngọt và an ủi của việc loan báo Tin Mừng” (Phaolô VI, Evangelii Nuntiandi, 80).
Từ Vatican, 19.5.2013, Lễ Trọng Chúa Thánh Thần Hiện Xuống
Phanxicô, Giáo hoàng
Phêrô Lê Hoàng Nam, SJ, chuyển ngữ
lamhong.org


Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

NĂM MỚI SẼ TỐT LÀNH, NẾU CHÚNG TA TIẾP NHẬN VÀ SỐNG TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA




Năm mới sẽ tốt lành, nếu chúng ta tiếp nhận, sống tình yêu của Thiên Chúa, để cho thánh nhan Chúa soi chiếu cuộc đời chúng ta và nỗ lực xây dựng hòa bình.

Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã nói như trên trong buổi đọc kinh Truyền Tin và trong bài giảng thánh lễ kính Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa và là Ngày Hòa Bình Thế Giới 1-1-2013.

Lúc 9.30 sáng Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã chủ sự thánh lễ trong đền thờ thánh Phêrô, và lúc 12 giờ trưa ngài đã đọc Kinh Truyền Tin chung với hàng chục ngàn tín hữu tại quảng trường, trong đó có 40.000 bạn trẻ đang tham dự cuộc gặp gỡ của các bạn trẻ Âu châu do cộng đoàn đại kết Taizé tổ chức tại Roma.
Cùng đồng tế thánh lễ với Đừc Thánh Cha có Đức Hồng Y Tarcisio Bertone Quốc vụ khanh Tòa Thánh và Đức Hồng Y Peter Turkson, Chủ tịch Hội Đồng Tòa Thánh Công Lý và Hòa Bình. Tham dự thánh lễ có hàng chục Hồng Y, Tổng Giám Mục và Giám Mục, ngoại giao đoàn cạnh Tòa Thánh và 10.000 tín hữu.
Giảng trong thánh lễ Đức Thánh Cha đã nhắc đến Ngày Hòa Bình Thế Giới năm nay với đề tài ”Phúc cho người xây dựng hoa bình” và nói:

Mặc dù rất tiếc là thế giới còn bị ghi dấu bởi các ngọn lửa căng thẳng và chống đối, gây ra bởi các bất bình đẳng gia tăng giữa người giầu và người ghèo, bởi cái thắng thế của một não trạng ích kỷ và duy chủ nghĩa cá nhân, được diễn tả ra bởi một chủ thuyết tư bản tài chánh không luật lệ, ngoài ra cón có các hình thái khủng bố phá hoại và tội phạm, nhưng tôi xác tín rằng nhiều công tác hòa bình, mà thế giới có được một cách phong phú, chứng minh cho ơn gọi hòa bình bẩm sinh của nhận loại. Nơi mỗi một người ước mong hòa bình là khát vọng nền tảng, và trong một cách thế nào đó, nó trùng hợp với ước mong có một cuộc sống tràn đầy, hạnh phúc và được hiện thực một cách tốt đẹp. Con người được tạo dựng cho hòa bình là ơn của Thiên Chúa... Phúc thật về người xây dựng hòa bình nói rằng hòa bình là ơn cứu thế và đồng thời cũng là công trình của con người... Đó là hòa bình với Thiên Chúa, trong việc sống theo ý muốn của Người. Đó là sự an bình nội tâm với chính mình, và an bình bên ngoài với tha nhân và với toàn thụ tạo” (Messaggio 2,3). Phải, hòa bình là thiện ích tuyệt diệu cần nài xin như ơn của Thiên Chúa, đồng thời cũng cần phải xây dựng bằng mọi cố gắng.

Tiếp tục bài giảng Đức Thánh Cha nói các bài đọc phụng vụ chứa đựng câu trả lời cho hòa bình, khi đề nghị tín hữu chiêm ngưỡng sự an bình nội tâm của Đức Maria. Dù phải đối đầu với biết bao nhiêu biến cố không thể thấy trước: không phải chỉ có chuyện sắp sinh con, mà trước đó là chuyến du hành mệt nhọc từ Nagiarét tới Bếtlêhem, việc không tìm ra chỗ trong nhà trọ, phải tìm một nơi tạm trú qua đêm, rồi tiếng hát của các thiên thần và sự viếng thăm của các mục đồng. Trong tất cả mọi chuyện đó, Đức Maria không hồn chồn âu lo, nhưng duyệt xét trong thinh lặng tất cả những gì xảy ra, gìn giữ chúng trong ký ức và trong tâm trí, suy tư với sự thanh thản và trầm tĩnh.
Bài đọc thứ nhất sách Dân Số cho chúng ta thấy hòa bình là ơn của Thiên Chúa và nó được gắn liền với ánh sáng rạng ngời của gương mặt Thiên Chúa, theo lời chúc lành mà xưa kia các tư tế ban cho dân Israel trong các buổi cử hành phụng vụ. Công thức như ghi trong sách Dân Số lập lại thánh danh Thiên Chúa ba lần: ”Nguyện Chúa chúc lành và gìn giữ anh em! Nguyện Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em! Nguyện Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em!” (Ds 6,24-26).

Đối với Thánh Kinh, chiêm ngưỡng thánh nhan Thiên Chúa là hạnh phúc tuyệt đỉnh... Từ sự chiêm ngưỡng gương mặt của Thiên Chúa nảy sinh ra niềm vui, an ninh và hòa bình. Chiêm ngưỡng gương mặt Chúa có nghĩa là biết Người một cách cụ thể chừng nào có thể trong cuộc sống này, qua Chúa Giêsu Kitô, nơi Thiên Chúa đã tự mạc khải ra. Hưởng nếm ánh quang rạng người gương mặt của Thiên Chúa có nghĩa là bước vào trong mầu nhiệm của Thánh Danh Người được Đức Giêsu biểu lộ cho chúng ta, hiểu biết một chút về cuộc sống thân tình và ý muốn của Người, để chúng ta có thể sống theo chương trình tình yêu của Người đối với nhân loại.

Đó là điều thánh Phaolô diễn tả trong thư gửi tín hiữu Galát, khi nói về Thần Khí kêu lên ”Abba, Cha ơi” trong sâu thẳm con tim của chúng ta. Đó là tiếng kêu vọt lên từ sự chiêm ngưỡng gương mặt thật của Thiên Chúa, từ việc mạc khải mầu nhiệm Thánh Danh Người. Chúa Giêsu đã khẳng định: ”Con đã biểu lộ danh Cha cho loài người” (Ga 17,6). Con Thiên Chúa nhập thể đã làm cho chúng ta biết Thiên Chúa Cha, đã làm cho chúng ta nhận thức được trong gương mặt hữu hình của Người gương mặt vô hình của Thiên Chúa Cha, qua ơn Thánh Thần được đổ tràn đầy trong lòng chúng ta. Người đã làm cho chúng ta biết rằng trong Người chúng ta cũng là con cái của Thiên Chúa. Và Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng như sau:

Anh em thân mến, đó là nền tảng sự bình an của chúng ta: việc chắc chắn chiêm ngưỡng nơi Đức Giêsu Kitô gương mặt rạng người của Thiên Chúa Cha, là con cái trong Người Con, và như thế có được trên con đường cuộc sống chính sự chắc chắn, mà đứa con cảm thấy trong cánh tay của một người Cha tốt lành và toàn năng.... Không có gì có thể lấy mất đi niềm an bình ấy của tín hữu, kể cả các khó khăn và khổ đau của cuộc cuộc sống. Thật thế, các khổ đau, các thử thách và tối tăm không làm hao mòn, nhưng gia tăng niềm hy vọng, một niềm hy vọng không gây thất vọng, bởi vì ”tình yệu của Thiên Chúa đã được đổ vào lòng chúng ta qua Chúa Thánh Thần được ban cho chúng ta” (Rm 5,5).

Các lời nguyện đã được đọc trong các thứ tiếng: Bồ Đào Nha, A rập, Sswahili, Pháp và Ba Lan cầu cho Đức Thánh Cha, cho hàng lãnh đạo chính trị xã hội, cho gia đình, cho các quốc gia khổ đau vì chiến tranh để tự do và phẩm giá con người được tôn trọng, cho tín hữu biết làm chứng cho Chúa và loan báo Nước Thiên Chúa.

Có 50 linh mục đã giúp Đức Thánh Cha phân phát mình thánh Chúa cho tín hữu.
Lúc 12 giờ trưa Đức Thánh Cha đã ra cửa sổ phòng làm việc để đọc kinh Truyền Tin với tín hữu. Ngài chúc mừng năm mới mọi người như sau:

Anh chị em thân mến, xin chúc mừng năm mới tất cả mọi người. Trong ngày đầu năm 2013 này tôi muốn chuyển đến từng người nam nữ trên thế giới phước lành của Thiên Chúa. Tôi làm điều này với công thức cổ xưa trong Sách Thánh: ” Xin Chúa chúc lành cho bạn, và gìn giữ bạn, Xin Chúa làm cho gương mặt Người rạng ngời trên bạn và ban ân sủng cho bạn. Xin Chúa quay mặt nhìn bạn và ban cho bạn sự bình an” (Ds 6,24-26).

Như ánh sáng và sức nóng mặt trời là một phước lành đối với trái đất, cũng thế, ánh sáng của Thiên Chúa là một phước lành đối với nhân loại, khi Người khiến cho gương mặt Người chiếu sáng trên loài người. Và điều này đã xảy ra với biến cố Đức Giêsu Kitô sinh ra. Thiên Chúa đã khiến cho gương mặt Người rạng người cho chúng ta: ban đầu một cách rất khiêm tốn và dấu ẩn - tại Bếtlêhem đã chỉ có Mẹ Maria, thánh Giuse và vài mục đồng là chứng nhân của sự mạc khải ấy - nhưng từ từ như mặt trời từ rạng đông đạt chín ngọ, ánh áng Chúa Kitô lớn lên và lan tran khắp nơi. Trong cuộc sống dương thế ngắn ngủi của Người, Đức Giêsu thành Nagiarét đã làm cho gương mặt của Thiên Chúa rạng ngời tại Thánh Địa; và rồi qua Giáo Hội được Thần Khí Người linh hoạt, Người đã làm cho Tin Mừng lan ra cho tất cả mọi người: ”Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người Chúa thương” (Lc 2,14). Đó là tiếng hát của các thiên thần trong đêm Giáng Sinh, và đó là tiếng hát của các kitô hữu dưới mọi bầu trời; một tiếng hát từ con tim và môi miệng bước sang các cử chỉ cụ thể, trong các hành động của tình yêu, xây dựng đối thoại, thông cảm và hòa giải.

Đức Thánh Cha nói thêm trong bài huấn dụ: Vì thế tám ngày sau lễ Giáng Sinh, khi cũng như Đức Trinh Nữ Mẹ Maria cho thế giới thấy Hài Nhi Giêsu, Hoàng Tử Hòa Bình, Giáo Hội cử hành Ngày Hòa Bình Thế Giới. Phải, Hài Nhi đó là Ngôi Lời của Thiên Chúa nhập thể, đã đem đến cho con người một sự an bình mà thế giới không thể cho (x. Ga 14,27). Sứ mệnh của Người là triệt hạ ”bức tường của thù nghịch” (x. Ep 2,14). Và trên bờ hồ Galilea, khi Người công bố các Phúc Thật của Người, thì trong đó cũng có mối ”phúc cho những người xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa” (Mt 5,9). Ai là những người xậy dựng hòa bình? Đó là tất cả những người, ngày qua ngày, tìm chiến thắng sự dữ vởi sự thiện, với sức mạnh của chân lý, với các vũ khí của lời cầu nguyện và sự tha thứ, với các việc làm của lòng thương xót vật chất và tinh thần. Các người xây dựng hòa bình đông biết bao, nhưng họ không gây ồn ào. Như men trong bột, họ làm cho nhân loại lớn lên theo chương trình của Thiên Chúa.

Trong buổi đọc Kinh Truyền Tin đầu tiên này của năm mới, chúng ta hãy xin Đức Maria Rất Thánh, Mẹ Thiên Chúa, chúc lành cho chúng ta như một bà mẹ chúc lành cho con cái phải du hành. Một năm mới cũng giống như một cuộc du hành: với ánh sáng và ơn thánh Chúa nó có thể là một con đường hòa bình cho mỗi người và mỗi gia đình, cho mỗi quốc gia và toàn thế giới.

Tiếp đến Đức Thánh Cha đã đọc kinh Truyền Tin và ban phép lành tòa thánh đầu năm cho mọi người.

Sau Kinh Truyền Tin Đức Thánh Cha lập lại lời chúc mọi người một năm mới an lành. Ngài nói: nó có thể và sẽ là một năm tốt đẹp thực sự, nếu chúng ta tiếp nhận trong chúng ta và giữa chúng ta tình yêu Chúa Kitô đã ban cho chúng ta. Đức Thánh Cha chúc mừng năm mới tổng thống, các giới chức chính quyền và toàn dân Italia. Ngài cũng chào các bạn trẻ tham dự cuộc gặp gỡ của giới Âu châu do cộng đoàn đại kết Taizé tổ chứ. Và ngài tỏ tình liên đới với các sáng kiến khác nhau như cuộc tuần hành trong Ngày Hòa Bình Thế Giới tại Roma, do cộng đoàn thánh Egidio tổ chức, và phong trào Tình Yêu Gia Đinh đã tổ chức đêm canh thức cầu nguyện cuối năm tại quảng trường thánh Phêrô. Các đoàn người tham dự cuộc tuần hành hòa bình đã đem theo nhiều biểu ngữ, với tến các nước có chiến tranh, và họ đã thả hàng trăm qủa bóng mầu xanh da trời như dấu chỉ hòa bình cho năm 2013 này.

Linh Tiến Khải
VIETVATICAN.NET

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | JCPenney Coupons